Cuộc chiến quyền lực trong bóng đá thế giới: Khi FIFA đứng trước nghi vấn về tính chính danh
Làng bóng đá toàn cầu đang chứng kiến một cuộc khủng hoảng niềm tin chưa từng có nhắm vào FIFA khi hàng loạt quan chức cấp cao lên tiếng đòi hỏi sự thay đổi. Mới nhất, Chủ tịch La Liga Javier Tebas đã trực tiếp kêu gọi Chủ tịch FIFA Gianni Infantino nên rời khỏi vị trí lãnh đạo, đồng thời cáo buộc tổ chức này đang vận hành theo lợi ích riêng thay vì phục vụ sự phát triển bền vững của môn thể thao vua.
Trả lời tờ La Gazzetta dello Sport, ông Tebas thẳng thắn cho biết: “Theo quan điểm của tôi, Infantino nên từ chức. Thời gian của ông ấy đã hết rồi”. Tuyên bố này phản ánh sự bức xúc đang dâng cao trong giới quản lý bóng đá châu Âu, nơi nhiều người cho rằng FIFA đang dần xa rời tinh thần thể thao trong cách điều hành các giải đấu lớn.
Kể từ khi được bầu làm Chủ tịch FIFA vào tháng 2/2016, nhà quản lý mang hai quốc tịch Thụy Sĩ và Italy này đã điều hành ba kỳ World Cup liên tiếp tại Nga (2018), Qatar (2022) và Bắc Mỹ (2026). Trong suốt hành trình đó, FIFA dưới thời Infantino liên tục đưa ra những quyết sách gây tranh cãi, từ việc mở rộng quy mô các giải đấu cho đến cách áp dụng các quy định kỷ luật.
World Cup 2026 trở thành tâm điểm chỉ trích khi FIFA áp dụng quãng nghỉ tiếp nước giữa hai hiệp trong nhiều trận đấu. Tebas gay gắt phản bác biện pháp này, khẳng định đó không phải vì điều kiện thời tiết mà thực chất là “một sự dối trá” nhằm tạo khoảng trống cho quảng cáo truyền hình. Ông nhấn mạnh các sân vận động tại Dallas, Los Angeles và Atlanta đều được trang bị điều hòa, thậm chí ông còn phải mặc thêm áo khi ngồi trên khán đài.
Góc nhìn cá nhân: Cần nhìn nhận công bằng rằng quyết định kéo dài thời gian nghỉ giữa hiệp không hoàn toàn vô lý khi World Cup diễn ra trong điều kiện khí hậu khắc nghiệt. Tuy nhiên, cách FIFA thực hiện một cách máy móc, thiếu minh bạch và có dấu hiệu ưu tiên doanh thu quảng cáo hơn sức khỏe cầu thủ là điều khó chấp nhận. Đây chính là biểu hiện của một tổ chức đang đặt lợi nhuận lên trên thể thao.
Đỉnh điểm của cuộc khủng hoảng là vụ việc liên quan đến tiền đạo Folarin Balogun của tuyển Mỹ. Cầu thủ này nhận thẻ đỏ trong trận gặp Bosnia và Herzegovina, nhưng FIFA sau đó hoãn thi hành án treo giò một trận trong thời gian thử thách một năm, giúp anh kịp ra sân ở vòng 1/8 gặp Bỉ. Quyết định này càng gây phẫn nộ khi Tổng thống Mỹ Donald Trump thừa nhận đã trực tiếp gọi điện cho Infantino đề nghị xem xét lại trường hợp của Balogun, dù ông khẳng định “không ra lệnh mà chỉ đề nghị”.
Phản ứng từ UEFA diễn ra ngay lập tức và mang tính chất chưa từng có. Cơ quan quản lý bóng đá châu Âu tuyên bố FIFA đã “vượt qua lằn ranh đỏ”, đồng thời mô tả cách xử lý vụ Balogun là “chưa từng có, không thể hiểu nổi và không thể biện minh”. Theo quy định của FIFA, án treo giò tối thiểu một trận sau thẻ đỏ là bắt buộc và không thể tùy ý tạo ngoại lệ giữa giải đấu. Chủ tịch UEFA Aleksander Ceferin thậm chí đã tẩy chay trận chung kết World Cup 2026, cho thấy mức độ căng thẳng giữa hai tổ chức đã lên đến đỉnh điểm.
Góc nhìn cá nhân: Vụ Balogun không chỉ đơn thuần là một quyết định kỷ luật mà nó còn đặt ra câu hỏi lớn về tính độc lập của FIFA trước áp lực chính trị. Khi một tổ chức thể thao toàn cầu có thể tùy tiện thay đổi quy định giữa giải đấu chỉ vì một cuộc gọi từ Tổng thống Mỹ, đó không còn là câu chuyện thể thao nữa mà là vấn đề về quyền lực và sự minh bạch.
Trước làn sóng phản đối, Infantino vẫn chưa có dấu hiệu nhượng bộ. Ông đã bày tỏ ý định tranh cử nhiệm kỳ tiếp theo (2027-2031) và cuộc bỏ phiếu dự kiến diễn ra tại Đại hội FIFA ở Morocco vào tháng 3/2027. Tebas thừa nhận thực tế cay đắng rằng “không có ứng viên đối lập nào bởi chẳng ai muốn ra tranh cử chỉ để thất bại”, đồng thời gọi FIFA là “một hệ thống đã mục ruỗng từ bên trong”.
Bên cạnh những vấn đề kỷ luật, Chủ tịch La Liga còn chỉ trích chiến lược mở rộng giải đấu quốc tế của FIFA. Theo ông, các giải vô địch quốc gia mới là nền tảng duy trì hoạt động của ngành công nghiệp bóng đá, tạo ra hàng chục nghìn việc làm, trong khi World Cup chỉ kéo dài khoảng 40 ngày. Việc FIFA liên tục nhồi nhét thêm giải đấu đang làm tổn hại nghiêm trọng đến bóng đá cấp câu lạc bộ vốn là huyết mạch của môn thể thao này.
Cuộc đối đầu giữa FIFA và các giải đấu quốc gia hàng đầu châu Âu đang mở ra một bức tranh ảm đạm cho tương lai bóng đá thế giới. Câu hỏi đặt ra không chỉ là ai sẽ lãnh đạo FIFA, mà lớn hơn là liệu tổ chức này có còn đại diện cho tiếng nói chung của nền bóng đá toàn cầu hay đã trở thành công cụ phục vụ cho những lợi ích riêng biệt.
